Thứ Sáu, 11 tháng 10, 2013

Chim thiên những đường - Truyện ngắn của Văn Vương.

Nghĩ tới đây, bất giác anh bật cười

Chim thiên đường - Truyện ngắn của Văn Vương

*** Anh mơ thấy nàng. Ánh sáng vàng. *** Màn đêm buông xuống từ lúc nào, rất nhanh. Giấc - mơ - không - có - vẻ - giấc - mơ vẫn đè nặng lên anh.

Và khuôn mặt nàng cũng thế. Nhưng anh thì không thể cười, khi vợ anh đang tiến lại gần màn hình máy tính của anh.

Trắng. - Hoa phượng đầu mùa đẹp quá em nhỉ - anh nói. Giai điệu Carmen quả có sức quyến rũ mê li, âm nhạc đầy kịch tính, nức nở, nghẹn ngào. Bỗng ô cửa nhà nàng bật mở và nàng bước ra cúi xuống nhặt những chùm hoa anh đặt trước cửa, bình thản như thể những chùm hoa kia tự nó phải tới.

Rồi anh cười gượng gập: - Bọn bồ câu ngủ trông yêu, em nhỉ! Cơm nước xong anh mở máy tính, làm nốt một số việc của công ty. Nàng nói khói thuốc làm cay mắt, và nàng nhìn thấy những sợi khói thuốc phong phanh trong đêm tối. Nước mắt anh chợt trào ra. Có thể việc anh mơ thấy nàng cũng vậy.

Hơi hút cuối, thoáng khoảnh khắc đốm đỏ ấy sáng lóe lên, và khi anh búng đi đầu mẩu, đốm lửa vẽ thành hình cầu vồng, sáng lên rồi tắt lịm rất nhanh.

Và vẫn còn yêu. Tim anh thắt lại, toàn thân run rẩy. Em là gió, với anh, em là gió. Vợ anh luôn cẳn nhẳn khi phải làm vệ sinh ban công (vì chúng, lũ chim bồ câu phóng uế rất nhiều) nhưng nàng lại không xua đuổi chúng mà còn cho chúng thức ăn. - Tôi mà biết anh ngơ ngẩn vì con đĩ nào thì anh đừng có trách! - vừa nói, vợ anh vừa phe phẩy tấm giấy ghi số điện thoại. Vợ anh vừa nói vừa gí vào mặt anh mảnh giấy chép hai số điện thoại.

Âu yếm. Phải chăng tất tật chỉ là bóng tối! Anh mồi điếu thuốc, đốm lửa lập lòe nơi đầu điếu thuốc vẽ nên những đường nét hư ảo trong bóng đêm dày đặc mỗi khi anh đưa lên hút hoặc búng tàn.

Và anh chẳng thể chạm vào nàng. Những cánh sen rút cuộc sót lại trên đài gục mặt ủ ê, bàng quan.

Nâu. Vợ anh vừa nói vừa lay mạnh. Cứ dựa vào anh. Bốn mắt giao nhau, trống ngực anh rộn rã, nhưng dường như nàng không cảm thấy anh. Nhưng thân thể anh đâu? Và vong hồn nào đang trong đó? Chao ôi, cái gì đè lên anh đây.

Anh nhớ những nhành lan trắng xanh rớt mình hái trong giấc mơ. V. Thấy anh quay lại, nàng nói: - Làm cái trò gì mà cứ cười một mình thế? - À… báo chí… buồn cười… - Báo chí thì có gì mà buồn cười? - ………… - Hả, sao cười? - Em có biết loài chim thiên đường không? *** Có lần anh mơ thấy nàng ở một khoảng rất xa, trong bóng tối dày đặc, anh chẳng thể nhìn thấy mặt nàng mà chỉ thấy nét mơ hồ của hình dáng nàng.

Anh sướng vui tột bậc. Phượng đầu mùa nở đỏ rực ngút mắt. Cũng có khi anh thấy mình chat với nàng. Thân thể em ngọc ngà và vong hồn anh hàm trong đó. Chỉ còn lại nặng nề, nản.

Ngày thần tiên em bước lên ngôi, đã nghe son vàng tả tơi…(*) Anh đi thụt lùi. Thảm phượng vĩ rực đỏ nghe đâu không khuất phục màn đêm mà chúng phản chiếu lên nền trời khiến bầu trời đêm ửng hồng duyên dáng như má con gái dậy thì.

Công viên của chung cư trồng toàn phượng. Anh thấy mình và nàng ngồi đó, trên bờ hồ sen của buổi cuối thu. Khi đứng thanh tú, không đánh nhau tranh ăn, lũ bồ câu thật đẹp. Những sợi khói quấn lấy gương mặt anh khiến nàng nhìn anh rõ nét hơn bao giờ hết dù hai người cách xa nhau vời vợi.

Anh sẽ kể cho em nghe chuyện này. Anh cầm ly rượu trong cả hai bàn tay, cảm nhận cái lạnh tê từ nó, và chỉ lâu lâu mới uống một hớp. Sâu là thế, xa là thế, mênh mông là thế nhưng cả hai vẫn cảm thấy nhau vì họ cùng chôn mình trong một đại dương.

Chính vì vậy chúng theo nhau về càng đông. Vực sâu nuốt chửng cả tiếng thét của anh. Anh không biết cảm giác của Gregor Samsa ra sao khi y biến thành con bọ nhưng qua lời kể của Kafka, rõ ràng đó là cuộc hóa thân tẻ nhạt buồn bã và mệt mỏi.

Ơn trời, thật may quá, anh lại nghĩ thầm, cả hai đều là đàn ông, một người là bạn từ thời phổ thông mà anh mới gặp lại trên trang Facebook, một người là đồng nghiệp ở tỉnh thành khác.

Anh thấy mình biến thành em từ khoảnh khắc này. Có thể ly rượu thứ nhất khiến anh hứng khởi, anh vặn volume hơi lớn. Chim thiên đường cũng không phải thứ dễ nuôi, ai nuôi được nó phải nhiều phúc phận. Mùi hương của hoa còn vương lại trên tay anh càng ngày càng nồng thêm, chúng nồng cháy tới độ khiến anh trở nên váng.

Thân thể anh - cũng là thân thể em - dẹp lép như thể con búp bê ni lông bị xẹp hết hơi. Nàng tới gieo cặn kẽ mọi người, từ đồng nghiệp của anh cho tới sếp, và cả viên chức bảo vệ cũng không được khoan hồng. Nào nằm lên anh, anh sẽ kể em nghe chuyện này. Anh và nàng đi nghe hòa nhạc. Anh hạnh phúc. Anh quay vào, tìm quanh mấy chỗ vẫn thường để điện thoại nhưng không thấy.

Cũng có thể đường nét ấy chỉ là do anh mường tưởng ra. Sau khi ăn sáng, anh mặc quần áo, vơ ca táp đi làm, ra tới cửa, anh nhớ ra quên điện thoại di động.

Sự bát nháo, bừa, cẩu thả, câu khách cách rẻ tiền không giấu. Anh giật mình. Gớm chửa. Minh họa: Văn Nguyễn Căn hộ của anh nằm trên tầng 25 một chung cư cao cấp. - Ờ… ờ…, chim thiên đường là loài chim tận bên Nam Mỹ… - Chim với chóc cái gì? - … vậy mà người ta cũng nhập về đây rồi đấy… *** Mặt hồ sen mùa tàn gợi nỗi buồn man mác.

Đen. Khi chat anh và nàng chỉ nói những chuyện chung chung, cốt yếu nói về âm nhạc. 000 đồng… Đang mài miệt thì anh thấy hơi thở nóng bừng phả vào gáy, quay lại, vợ anh đã ngồi đằng sau từ lúc nào, nàng đang dán mắt xói móc vào màn hình máy tính của anh.

Em tung tăng đến nơi này gọi gió về cho lá bay. Chưa hề có ngụ ý thân mật, nhưng cũng không đến nỗi khách sáo.

Đã lâu, thú vui tựa mình vào bao lơn nhìn thành thị từ xa và uống vài ly vào buổi chiều sau giờ làm việc tuồng như đã biến mất trong anh. Đang tần ngần thì vợ anh đi sang từ phòng bên, trên tay nàng là chiếc điện thoại của anh.

*** Sáng hôm ấy, một tờ lá cải giật tít khiến lượng view tăng vọt, và chắc không ít kẻ sẽ cười khùng khục một mình trước màn hình máy tính vì cái tít này: Ghen với giấc mơ, cắt chim chồng. Răng, râu, tóc và lưỡi.

Apollinaire, nhạc sĩ Phạm Duy phổ nhạc. Nhưng một vùng đầy thạch thảo sau lưng anh không biết tự bao giờ đã hóa thành vực thẳm, anh chới với rơi xuống, rơi vào hư vô, tun hút. Nàng rít lên: - Hai số này của đứa nào? Của con nào? liên tiếp gọi trong hai tuần liền nhá…! Anh nhìn vào màn hình điện thoại và thầm tự trách mình cẩu thả không lưu hai số kia vào danh bạ với tên đầy đủ.

Ngồi đi chứ. Công việc không nhiều nên vừa làm anh vừa mở Facebook và lướt web. Anh nhìn rõ ràng, thậm chí rõ hơn mọi khuôn mặt anh từng nhìn thấy trước đây trong đời.

- Có mở mồm nói không thì bảo! - Chim… thiên đàng… - Anh lắp bắp. Những cái tít khiến anh bật cười, Mát-xa yoni cho quý bà, Máy tập thể dục cho dương vật - giá khuyến mãi, Đánh ghen trong văn phòng tỉnh ủy, Thả rông không mặc đồ lót, phạt 200.

Ta ngắt đi một cụm hoa thạch thảo, em nhớ cho mùa thu đã chết rồi…(**) *** Anh giật mình tỉnh giấc, đồng hồ chỉ bốn giờ sáng. Anh ngồi dậy, lặng im trong bóng tối. - Hoa với hoét. Anh buông mình trên đi văng, lim dim thả hồn vào cõi âm thanh. Và nàng càng mất công thu dọn cũng như mất công cảu rảu cấm cảu. *** - Này, này. Anh yêu quý nhất khoảng thời gian này trong ngày.

Người đàn ông có giọng khàn đục xuất hiện, hắn như một con thú, râu ria lông lá sụ. Cuộc điều tra quá lố của vợ anh không mang lại kết quả như nàng tưởng tượng và mong muốn. Chân anh là ghế, vai anh là chỗ dựa. Hắn phủ kín lên nàng. - Dịch, dịch ra, xê ra nào.

Nhắm mắt nhắm mũi lại đi em, hít thật sâu vào. Anh quay vào nhà rót ly rượu thứ hai rồi chọn chiếc CD Carmen của Georges Bizet bỏ vào bộ dàn âm thanh. Anh vươn tay ra, đêm xao động sóng sánh gợn thành những vòng sóng lan tỏa đến không cùng. Cứ mỗi khi tan sở là anh về nhà và ra ngay ban công, rót một ly lớn với nhiều đá. Hân hoan như gió. Cứ nói khẽ nói khẽ thôi là khiến ta vui rồi.

Dù sao ánh sáng độc nhất ấy cũng kịp bừng lên một lần. Đáp lại vẻ mặt gầm ghè nhăn nhó của vợ, anh nở nụ cười xẻn lẻn gượng gạo như vẫn thường. Chợt căn phòng bừng sáng, vợ anh ngồi xổm trước mặt anh, vẻ khôn cùng nghiêm nghị. Mà thời này ma đâu ra, chỉ ma gái thôi nhá… Vợ anh nói rất nhiều nhưng tai anh ù đặc không còn nghe thấy gì.

Rồi anh đặt chúng lên bậu cửa nhà nàng, sau đó nấp bên cửa sổ, đợi chờ. Như thế sẽ dễ ngủ hơn. Từ trong nhà, một giọng đàn ông vẳng ra, khàn đục, thỉnh thoảng ngắt quãng vì đờm. Tiếng vợ anh lôi anh về thực tại. Dẫu sao, có nhẽ nó cũng giải tỏa cho nàng phần nào. Lũ bồ câu đứng xếp hàng trên bao lơn. Lùi, lùi và hấp tấp bỏ chạy. - Hay chửa, tự nhiên cười, cười một mình - vợ anh làu bàu. Không gian vàng.

Đừng làm chim bồ câu, anh nói, làm chim thiên đường đi em. Sao thế? Em ngồi đi. Có cảm giác, mọi muộn phiền cuộc sống hay sức ép công việc đều biến mất, biến bay về phía xa xa như thị thành ầm ĩ hổ lốn dưới kia đang biến khỏi tầm cảm nhận từ ban công căn hộ của anh vậy.

Báo mạng ngày nay quả thật khó có từ nào miêu tả cho ngắn gọn mà bao quát hết được. Ngày hôm đó, công ty anh náo loạn. Vì anh và em sẽ không thể tách rời. 7 của Chopin. Tay trong tay. Nhưng có nhẽ anh chẳng còn quan hoài. Mơ mơ màng màng cứ như nhà thơ. Nhưng sao có lần em thấy anh nói rằng chẳng biết gì về chim chóc? Ừ, anh chả biết gì, chỉ là thấy cái tên hay hay. Ngơ ngẩn thương nhớ con nào mà hết cười rồi khóc? Giời ơi sao khốn khổ thân tôi thế này… chết mất thôi, giời ạ.

Nó dán xuống thảm cỏ xanh. Hồn nhiên như gió. Mùi khét thuốc lào, mùi hôi của rượu rẻ tiền.

Thế mà chúng trở thành biểu tượng của tình yêu, hòa bình. Anh nhìn thấy nàng qua ô cửa sổ, sau khi cắm những nhành lan trắng xanh như chuỗi ngọc vào bình, nàng nghiêng đầu nhắm nhía rồi thả mình xuống đi văng.

Có một ngày nào đó, nàng không nói về âm nhạc mà chỉ lơ đãng gõ nhạt thếch vào ô chat, nếu kiếp sau không làm người em sẽ hóa thành chim bồ câu, nếu là chim tôi sẽ là loài bồ câu trắng, những đầu ngón tay nàng khe khẽ hát. Anh choàng tỉnh và thấy khóe mắt mình còn ướt, dư vị giấc mơ vẫn đầy tràn trong anh. Hình hài súc vật. Anh tự trách mình, trải nghiệm biết mấy, kinh nghiệm và tri thức biết mấy… để làm gì? Anh giận mình sao hôn quá vụng về.

- À, chim hả, hừ… hừm. Và cũng nhiều lúc, chỉ chat mà anh với nàng giận nhau, rất vô cớ. Vì vợ anh. Nó chỉ còn là hình bóng mờ nhòe. Hâm. Phải chăng ái tình ấy mỏng manh như những đám mây mỏng manh thoáng chốc tan biến trên bầu trời nắng phương nam, hay tợ hồ những làn khói thuốc lẫn vào màu trời xám nhạt trong ngày mùa đông miền bắc.

Bằng chứng là chiều hôm đó, anh về nhà thì thấy mấy chai rượu mới coong - loại rượu anh ưa thích - đứng xếp hàng ngay ngắn trên kệ. Gần đây, nhà anh có đàn chim bồ câu kéo về làm tổ, sinh nở. - Có chuyện gì khôn hồn nói ra, cớ gì cứ cười rồi khóc, không gái thì ma ám mới ra nông nỗi này.

Hay em muốn ngồi bệt dưới sàn để tựa vào chân anh, để anh vuốt tóc em, ngửi hương tóc em, như thế câu chuyện sẽ dễ lọt tai em hơn. Nó đè riết lên anh và anh chẳng thể cưỡng lại.

Chờ gì đợi gì? Làm sao anh biết. Nàng đi xuyên qua anh rồi mặc nhiên và khoan thai lượn một vòng quanh sân với bó hoa anh hái trên tay, hãn hữu nàng còn đưa chúng lên mũi hít hà, mắt nhắm nghiền mê đắm.

Bỗng anh giật thót, vợ anh, nàng đá mạnh vào chân anh rồi nói như quát: - Mở nhạc to thế, điếc hết cả tai. Càng đẹp hơn khi chúng âu yếm đấu mỏ nhau. Này em ngoan ơi nói câu tình cho thân ta tái sinh. Ngột ngạt, hôi hám. Làm gì thế em… Nàng không đáp, rồi bước thẳng đến nơi anh đang đứng.

Ở giấc mơ này, có thể gọi là giấc mơ vàng theo nghĩa đen. Những giọt nước mắt lặng lẽ rơi, sốt dẻo trên mặt. Một chất giọng đặc trưng rượu chè thuốc lào thuốc lá.

Anh như ngừng thở. Mọi thứ lung linh rõ nét. Uống vừa thôi, chuẩn bị ăn cơm. Anh chợt cảm thấy, dường như đã biết nàng từ lâu lắm rồi. - Tôi ghi số cả hai, rồi tôi sẽ giao thông, sẽ làm cho ra nhẽ.

Anh thì khác. Cặp mắt nàng khép hờ, đôi môi nàng trễ nải chờ đón nụ hôn. Em từ đâu tới? Từ ánh trăng sắp tàn hay rạng đông le lói, từ bữa qua hay mai sau? Anh Hân hoan. Chim bồ câu, xét ra cũng chả khác mấy gà vịt, chúng cũng dơ dáy tham ăn hiếu chiến, còn đặc tính kết đôi cả đời thì không phải độc quyền của chim bồ câu, rất nhiều loài chim chung thủy như thế.

Màu đỏ trải rộng triền miên đang cuốn anh đắm chìm vào đó.

Tiếng piano réo rắt nhạc điệu bản Valse No. Không hiểu sao khi chat, anh lại cảm thấy giấc mơ có vị đau buồn và mất mát. Nỗi buồn như đêm đen cuộn chặt lấy anh. Rồi toàn bộ lịm đi. Khóc à, sao thế này.

Có lẽ khi nhắc chim thiên đàng, anh chỉ buột ra từ vô thức. Đêm sâu như đại dương giam hãm hai người.

- Sao, chuyện gì? - ……. Một nỗi buồn trào dâng trong anh. Những vì sao óng ánh. Không như những giấc mơ anh vẫn thấy trước đây vẫn mờ nhòe hư ảo. Anh quay lại nhìn, nàng đang nhăm nhăm trong tay vòi nước và chiếc chổi nhứ nhứ vào mặt anh. Rốt cuộc, tiếng quát to của nàng khiến anh thoát khỏi trạng thái thờ thẫn.

Nhưng chỉ là có lẽ. Hãy là gió đi em. Mấy lần em đi mua chim cùng ba, nhưng người bán chim nói xứ này không có chim thiên đường. Chùm hoa nho nhỏ lóng lánh như chuỗi ngọc, chúng có mùi thơm nhẹ của loài hoa dại, hoa đồng nội; chúng cũng thơm mùi gỗ thông khô, mùi cỏ mục. Dựa cả thế cục vào anh. Anh thích chim thiên đàng? Nàng hỏi. Sao? Khó ngồi phong độ ấy? Vậy em ngồi lên lòng anh, hay em ngồi trên đùi anh này, anh sẽ ôm em.

Anh ngắt từng nhánh hoa tỉ mẩn cẩn thận xếp thành lớp cho đến khi ôm đầy một vòng tay. Mơ màng con nào phỏng? Anh bật dậy như cái máy, cầm chiếc remote vội vàng giảm âm thanh xuống mức tối thiểu. Nàng ngả đầu vào vai anh. Và tan biến.

Nàng làm vệ sinh ban công. Anh cũng nghe giọng nàng, câu chuyện trong mơ anh không còn nhớ rõ, nhưng anh nhớ giọng nàng trong trẻo đáng yêu tựa hồ như tiếng suối rì rào. Giọt nước mắt long lanh kịp phản ánh ánh đỏ đầu điếu thuốc. Gần lại đây ngắm những thênh thang… Anh và nàng làm tình mải miết, miên man, mê đắm. *** Em, lại đây bên anh, ngồi xuống đây và ngả đầu vào ngực anh.

Anh lại mồi thuốc và chỉ kịp hút một hơi, đầu điếu thuốc đỏ rực rồi lịm nhanh trong bóng đêm. Chắc anh đã từng yêu nàng, từ lúc nào đó, có nhẽ lâu lắm rồi. Em có thấy mùi của gió không? Trên trần gian này, chẳng có gì thanh khiết như gió, chẳng có gì vô tư lự như gió.

V   (*) Tình khúc thứ nhất của nhạc sĩ Vũ Thành An    (**) Thơ G.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét