Trở lại với cuốn sách, tôi cảm thấy mọi thứ giờ đây xung quanh tôi trở thành êm ả hơn rất nhiều, không buồn phiền, không hậm hực, không mỏi mệt
Đó là điều tôi đúc kết được, điều đó giúp tôi giải quyết những trăn trở mà lâu nay ngay ngáy trong lòng không yên. Và ở đâu đó trong cuốn sách, tôi chợt nhận ra rằng, tôi đã sai, do “Không có địa ngục hay thiên đường nào cả, ngoài cách cư xử của ta với vạn vật”. Cao Hoàng Khang Mắt tôi vẫn còn hoen đỏ, nhưng xúc cảm trong tôi lại bình yên đến lạ, cứ như một cơn gió chiều chợt thoảng qua, ùa vào tôi làm lòng tôi thảng thốt, nhưng sau giây phút ấy, chúng lại cho tôi sự thư thái mà tôi nào có ngờ… Đó hoàn toàn là cảm giác của tôi khi vẫn còn đang cầm trên tay quyển sách "Cửa chỉ đóng khẽ thôi" của tác giả Việt Thư, giọt nước mắt trải dài xuống trang giấy, và tôi khép lại, tôi vuốt nhẹ lên bìa sách rồi siết chặt hơn và âu yếm nó.
Thật tuyệt vời làm sao với những nghĩ suy sống đẹp như thế, và may mắn rằng, hiện tôi đã biết giới hạn những nỗi buồn, sẽ không còn mải miết đeo theo nỗi buồn này đến nỗi buồn kia, tôi sẽ chỉ việc vui vẻ, và tự nhủ rằng: “Ba ngày sau, mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi nhé!”.
Tôi đến với quyển sách này thật nhẹ nhõm, tôi không đi kiếm tìm nó, và ắt hẳn nó cũng chẳng tìm tôi, chỉ là, tôi chợt nhận ra nó ở trước mặt, và tôi đã đọc ngấu nghiến liền mạch, không ngừng nghỉ.
Rồi bạn sẽ nhận ra rằng, mạng không nằm ở kia, cũng không nằm ở đó, nó không xa với hay sâu xa như bạn nghĩ, mà đơn giản rằng “căn số nắm trong tay ta, muốn đổi thay căn số, hãy hành động đi”. Tôi khóc vì câu chuyện “một và một nửa người bạn”, nội dung truyện cho tôi nhiều suy nghĩ, tôi vẫn luôn lần chần trong mình với nhiều nghĩ suy về tình bạn, chẳng hạn như tình bạn tốt là như thế nào? Phải hy sinh như thế nào? Hay đại loại làm cách nào để trở nên người bạn tốt? Và khi đọc xong câu truyện, tôi đã tự cho mình một kết luận: Không cần tính hạnh làm chi, chỉ cần sống thoải mái và hết mình là được.
Tức thị, cuộc sống của ta, vui hay buồn, hạnh phúc hay đau khổ, không nằm ở chỗ hiện thực này ra sao, mà ở chỗ, suy nghĩ của ta ra sao với thực tiễn.
Tiếp kiến đọc sách, tôi rút ra cho mình nhiều bài học quý, nhưng đến mẩu chuyện này, tôi bật khóc, tôi khóc không phải vì sự yếu kém trong suy nghĩ của mình, mà tôi khóc vì tôi đã nhận ra được một triết lý sống quá tốt đẹp, tuy nó không mang tôi đến thiên đàng, nhưng tôi cũng đã chạm được tới những tại sao.
Câu chuyện với nội dung quyến rũ, khiến tôi không thể rời mặt, và vì đó, từng câu từng chữ cũng khiến tôi xúc động. Đến câu truyện cuối, tôi lại khóc, khóc nức nở vì nó quá hay, hay đến nỗi tôi rùng mình lên. Do vậy, khi gặp khó khăn, tôi lại nghĩ ‘chỉ đợi 3 ngày sau, mọi chuyện sẽ trở lại bình thường’ ”.
Cuốn sách gồm 39 câu chuyện, chỉ nhỏ thôi, nhưng đem đến cho tâm hồn tôi nhiều trải nghiệm lý thú, giúp tôi hoàn thiện rất nhiều về ý thức và ắt hẳn mang đến cho tôi nhiều niềm vui hơn trong cuộc sống. Và tôi lại vui vẻ trở lại, vì tôi đang mỉm cười với cuộc sống… Nhưng một lần nữa tôi lại khóc, khóc rất nhiều vì sự hy sinh cao cả của một người bạn.
Và ở đâu đó trong cuốn sách, ta sẽ vô tình bắt gặp chính hình ảnh của ta, bắt gặp được những nghĩ suy mà chưa thể tỏ cùng ai, cũng có khi bắt gặp được cả tương lai của một ai đó.
“Hạnh phúc không khó tìm đâu, nó không phải là nhà cửa đầy đủ tiện nghi, là vàng bạc đá quý, càng không phải những con người siểm nịnh, mà hạnh phúc, đơn giản chỉ là một cái ôm, một cái hôn, một cái nhìn đằm thắm, lướt qua khẽ khàng thôi, nhưng khiến ta bật khóc, lại bật cười”. Cái rùng mình làm tôi cảm thấy lạnh.
Hãy cùng đến với “Cửa chỉ đóng khẽ thôi” để bạn được sống, sống theo cái cách mà bạn nghĩ về thế cục, theo cái cách mà bạn đối xử và tồn tại trong nó, theo cái cách hoàn toàn mới sau khi đọc xong quyển sách này, mình cam đoan rằng, nó không mang bạn tới thiên đàng cũng như địa ngục, mà mang bạn tới nơi có hạnh phúc, cùng với sự chọn lọc của chính mình! Vài nét về tác giả: Bài đã đăng : Hy vọng mong manh , Khoảng cách , Giấc mơ đời , Không còn anh.
Giờ thì mọi chuyện trở nên rõ ràng và đơn giản hơn rất nhiều. Tôi giật mình tỉnh người khi đọc được câu nói này, vì từ xưa, tôi luôn nghĩ rằng, số mệnh đã được hoạch định, và không một ai có thể thay đổi được điều đó, nhưng giờ tôi đã suy nghĩ khác, tôi cảm nhận được sức mạnh vô hình đang tuôn chảy trong dòng máu mình, điều đó khiến tôi mạnh mẽ hơn, và cầm làm nhiều hơn để thực hành dự kiến lâu nay của mình.
Chỉ còn lại những xót thương cuộc sống, và tôi nghĩ rằng, mình đang ở thiên đàng. Câu chuyện “Cửa chỉ đóng khẽ thôi” sẽ giúp bạn đến với những suy nghĩ xa vời nhưng tốt đẹp hơn, và hoàn toàn không phải viển vông, giúp ta định hình được thực tế và hoàn thành những dự kiến ngày mai, nó cũng giúp ta mạnh mẽ hơn trong cuộc sống, để đôi khi gặp khó khăn trên đường đời, ta có đủ dũng khí để bước tiếp.
Chuyện kể thế này, một nữ văn sĩ thấy một bà lão gầy gò, ăn mặc rách rưới đứng bán hoa bên đường, nhưng kỳ lạ thay, khuân mặt bà tinh ranh niềm vui, nữ văn sĩ thắc mắc hỏi, và bà lão vui vẻ giải đáp: “Vào ngày thứ Sáu, Đức Chúa Trời bị đóng đinh trên thập tự giá, đó là ngày đau buồn nhất của thế giới, nhưng sau 3 ngày là tới lễ Phục Sinh.
Chúng tôi chắc là đã có “duyên” rồi đấy nhỉ! Cuốn sách với những mẩu chuyện ngắn thôi, nhưng thỉnh thoảng đem lại cho ta những xúc cảm khó tả, những cảm xúc ấy như đan xen vào nhau, đôi khi là gặm nhấm chính tâm hồn mình vậy.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét