Họ coi tôi là niềm vui, còn tôi coi họ là những cái mỏ, khẩn hoang khi nào cạn thì thôi… Cho đến khi tôi gặp Ivy, người nữ giới nổi tiếng tại Mỹ, trở về Việt Nam
Tôi sẽ làm giàu bằng mọi giá. Chúng ta có quyền làm lại, bằng một điều gì đó đàng hoàng hơn…. Ivy muốn gì tôi đáp ứng đó. Tôi không thiếu thứ gì, nhưng tôi nhận ra mình đã không còn chịu đựng được thêm nữa. Bà ta là một tay buôn hàng đa cấp, chuyên cung cấp các món thuốc hồi xuân cho nhóm béo bự và xấu xí, và rất nhiều tiền.
Tôi đã quen với cuộc sống của hai mẹ con sau đó. Nhưng mẹ tôi tin. Rồi bắt đầu có những người nữ giới gọi điện cho tôi, rủ đi vũ trường. Lâu ngày tôi thấy mình giống một con bò, làm việc theo ý chủ.
Tuổi trẻ, chúng ta còn thiếu quá nhiều điều kiện và chúng ta cũng dễ có những thời cơ để đưa cuộc đời mình lên bàn cân. Ivy không chấp nhận hờn giận, chung cục tôi phải dùng thuốc tương trợ. Và sau đêm đó, tôi ra đời. Cuộc tình này do tôi chọn lựa, vì tôi muốn giàu. Mẹ tôi chỉ nói, nắm gìn giữ cho sạch sẽ, vì đời người có một lần thôi. Khi đó ba tôi đã lớn tuổi hơn và cũng không còn nức tiếng nữa.
Chúng ta vẫn có thể sống ít tiền hơn một chút nhưng được yêu và được vui vẻ với cuộc thế mình. Từ nhỏ tôi đã là một đứa trẻ quen với việc chấp thuận mọi điều thua thiệt và chưa một lần cãi vã. Tôi sinh ra trong một gia đình giàu có. Tôi cầm tiền ra về, lòng vui vì nghĩ rằng mình đã có thể kiếm tiền mà cũng chẳng thiệt gì… Bà ta bắt đầu quen hơi và coi tôi như một thứ hàng mới, mỗi tuần đều dạo.
Hãy cho tôi lời khuyên… Biên tập viên Lê Tuấn, kênh HTV2, Đài Truyền hình TP Hồ Chí Minh: Tôi cho rằng, mỗi người sẽ có một quan niệm sống và nhân sinh quan khác nhau giữa cuộc sống muôn màu này, từ đó sẽ dẫn đến quyết định hành động của họ.
Bởi chúng ta còn thanh niên, sức dài vai rộng, dễ thường không tự nuôi sống bản thân mình? Ai cũng muốn có một cuộc sống phong túc, nhưng tôi nghĩ, sống vui còn quan trọng hơn nhiều. Nhưng có những điều còn đáng sợ hơn nỗi nhục nhã, đó là cảm giác bất lực trước mọi thứ xung quanh mình.
Đổi lại, Ivy sẽ mua cho mẹ tôi một căn nhà đẹp, cho mẹ tôi vốn kinh dinh và cho tôi có một tương lai nhóc con. Nhưng điều đó không có nghĩa bạn bằng lòng người hơn 30 tuổi vì cuộc sống phong túc, phong túc.
Tôi nghĩ sau đó sẽ kiếm cái nghề gì kiếm tiền cho nhanh. Thậm chí, khi quan hệ dục tình, tôi cũng phải cụ suy nghĩ Ivy là một cô hoa hậu nào đó, tôi nhắm mắt xuôi tay để cuộc mưa mây chấm dứt thật nhanh.
Tôi cũng biết đây là cái giá mình phải trả. Tôi có thể qua Mỹ, phụ Ivy kinh doanh, có xe hơi chạy, có nhà lầu ở. Tôi chưa đầy ba mươi tuổi, còn bồ của tôi đã ngoài 50. Vị trong xã hội này, có rất nhiều người đã đổi chác để có được cuộc sống phong lưu hơn.
Tôi biết thật khó để bạn quyết định vào lúc này, nhưng nếu là tôi thì tôi sẽ tự. Tôi không dám ngẩng mặt nhìn ai, thấy tủi hổ. Mẹ tôi là một người đàn bà chân chất quê kệch khờ khạo. Vì khổ đau quá đủ rồi. Ba tôi thấy mẹ tôi cũng hay, bèn ca vài câu nhạc rồi tỏ tình giả đò. Cho đến khi tôi 12 tuổi, mẹ tôi đã trở thành một con bạc khát nước, công việc làm ăn bê trễ và có khi còn làm mất mối bán hàng.
Mẹ tôi thậm chí còn sẵn sàng đi dỗ dành những người đàn ông nhẹ dạ để qua đường, bù lại mẹ có nhiều tiền. Vốn tháo vát, mẹ đâu có thua ai
Tôi trở thành "quý ông" của rất nhiều quý bà trong cái hội béo bự và xấu xí đó. Mẹ nói, thôi giờ mẹ lên Sài Gòn làm thuê để trốn nợ, chứ không ở đây chúng quậy cho cũng có ngày chết chẳng toàn thây. Rồi ba tôi nhìn thấy. Bà nói rất thương tôi vì con trai bà đang đi du học ở Úc. Mẹ tôi lén ghé vào, tìm xin được thần tượng ký một chữ lên chiếc khăn tay.
Tôi đồng ý rất nhanh mà không cần tính liệu gì. Và không có gì là chẳng thể xảy ra. Kể như ba tôi cũng không phải phường bạc tình.
Cuộc sống của tôi có thể nói là nhung lụa, nhưng tôi không biết mình sẽ sống được bao lâu nữa. Tôi không bao giờ quên được đêm đó. Quả nhiên, ông đã chu cấp cho mẹ con tôi rất đầy đủ, ngoại tôi vì vậy cũng được nguôi ngoai đôi phần. Cha tôi là một nghệ sỹ cải lương đã từng là giọng ca chính của một nhóm hát lẫy lừng các tỉnh miền Tây.
Tôi đi tìm ba tôi để nói với ba câu chuyện đó. Tôi bỏ đi nghĩa là tôi có thể mất quờ quạng. Ivy nói, nếu tôi muốn sung sướng và no ấm, hãy từ vơ nhóm này, và trở thành bồ chính thức của Ivy. Chỉ cần tôi thành người tình duy nhất của Ivy, không của một ai nữa.
Hai mẹ con dắt nhau đi trong đêm mưa trắng trời. Với tôi, việc nhân tình của bạn hơn 30 tuổi không phải là vấn đề, nếu người đó cho bạn được cảm giác an toàn và cân bằng cả về vẻ ngoài lẫn sâu xa bên trong tư cách.
Chính thành thử, tôi đã được sống trong sung sướng ngay từ khi còn rất nhỏ, chỉ có điều tôi không bao giờ nhận được sự thương chiều chuộng từ ba mình. Bạn chắc cũng đã từng nghĩ thế. Tôi cũng không kịp biết đó có thực thụ gọi là cuộc giao hoan của đàn ông và đàn bà hay không. Khi ấy, có một người phụ nữ trong hẻm tôi ở trọ nhà rất giàu, đã để ý tới tôi từ lâu.
Tôi kiệt sức và muốn buông xuôi. Tôi nhục chứ. Tôi thường ít khi phân trần tình cảm của mình với người lạ, càng không quen san sớt chuyện nọ chuyện kia.
Tôi đành bùi ngùi chia tay ba, tôi về lại bến sông của mình. Mẹ tôi là một người hâm mộ, chạy theo nhóm hát để được xem người yêu trong mộng ca vọng cổ mùi mẫn diễn tuồng vui mắt.
Gia đình tôi tan hoang, không còn bất cứ món đồ giá trị nào. Ngày tôi thi xong tốt nghiệp cấp ba là ngày đầu tiên tôi hài lòng đi bán dâm. Ảnh minh họa. Bữa đó đi thi về, bà ta liền kéo tôi vào nhà riêng và nói, nếu tôi đồng ý làm bà vui, bà ấy sẽ cho tôi một triệu đồng.
Một lần nữa, đồng tiền đã khiến tôi không điều khiển được lý trí. Chắc mọi người sẽ nghĩ rằng, tôi không biết nhục hay sao mà còn đi kể cho mọi người nghe. Bạn cân nhắc đi nhé… Á hậu Trà Giang, TP Hồ Chí Minh: Sẽ thật là sách vở và sáo rỗng nếu tôi cho rằng bạn nên tự mối quan hệ ấy. Mẹ tôi khi giàu có cũng trở thành dị thường.
Tôi đã không kịp nghĩ gì, chỉ còn kịp nghĩ đến con số một triệu đầy vui sướng. Tôi thấy mình như một cái xác, hàng ngày phục vụ cho Ivy
Vì giàu không phải là tất bạn à. Nhưng Ivy đã mua cuộc sống của tôi từ lâu rồi. Tôi lúc đó không nghĩ gì cả, chỉ tìm mọi cách để trở thành một người có nhiều tiền. Tôi rứa làm sao để mình mất ít hơn được. Mẹ tôi phải bán hết mọi thứ vẫn trả chưa xong nợ. Tôi đã chấp thuận mọi điều… Đến nay, cuộc tình ấy cũng đã được 3 năm. Nhiều người cho rằng có thể từ mọi thứ, chứ chẳng thể trường đoản cú cuộc sống sung túc.
Ngoại tôi quá buồn, nhưng buộc phải ưng con gái mình phải làm mẹ. Khi tôi lên Sài Gòn tìm được ba, cũng là lúc tôi thấy ba bị người vợ già nguyền rủa và xua đuổi. Đích thực tôi đâu phải tiên phật mà nghĩ mình không màng vật chất và danh vọng. Nhưng Sài Gòn gạo châu củi quế, kiếm một thì tiêu hai, chỉ giật gấu vá vai cũng khó lòng mà mua được.
Tôi không dám nói rằng mình giỏi hay bản lĩnh hơn, bản thân tôi cũng có lúc nhận được những lời đề nghị và tôi cũng phải nghĩ suy nhiều lắm. Bà ta đã gào lên như con mèo đói. Ba tôi cho mẹ tôi một số vốn lớn để trở thành chủ một vựa gạo, nhộn nhịp bán lẻ. Một năm sau, mẹ tôi vỡ nợ. Một đêm, sau khi hát, ba tôi ngồi uống rượu với mấy người trong ban nhạc ở sau hậu đài sàn diễn.
Mới đầu ông tính bỏ chạy, nhưng rồi nghĩ sao ông quay lại. Bà ta đã yêu tôi một cách si và muốn sở hữu riêng cho bản thân mình. Tôi từ một công tử quen được ăn chơi bị hắt thẳng ra lề đường, trở nên một đứa nghèo mạt rệp.
Tôi học hành cũng sa sút, cố để đậu cho xong cái trung học bán công. Nhưng tôi muốn có một thời cơ nào đó để sống khác đi. Tôi không nói nhưng mẹ tôi biết. Tôi đã chịu đựng cảm giác chán ngán này suốt sáu tháng. Tôi không thể sống nghèo khổ được nữa vì tôi sợ cảnh nghèo quá rồi. Miễn là đừng hối.
Hãy sống đúng với mong muốn của trái tim mình. Tôi tính nói với ba, nhưng chung cuộc ba cũng không hơn gì. Ông nói, đừng có làm ồn ã mọi chuyện, ông sẽ lo hết mọi đường. Tôi chưa đủ lớn để cản mẹ và khi đó ông ngoại tôi đã mất, tôi không biết khuyên mẹ làm sao. Và tôi nghĩ mình phải làm giàu bằng mọi giá. Các anh chị kính mến! Tôi vốn không giỏi chữ nghĩa, lại cũng chẳng biết bắt đầu câu chuyện của mình như thế nào nữa.
Tôi nói vậy chắc bạn hiểu. Mẹ thường giao tế với đám bạn bán lẻ rồi thành người mê cờ bạc. Ngày đó, cha tôi đã có vợ con ở đô thị, nhưng đi hát tới đâu bác ái tình tới đó. Hãn hữu bà ta còn cho tôi tiền để ăn bánh mì. Nhưng lúc đó, tôi thường cân nhắc giữa được và mất.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét