Tháng nào ông cũng ghé thăm người dân trong các thôn mấy lần
Dù gia đình nghèo khó nhưng ông học rất giỏi, sau khi tốt nghiệp Trường y dược học ( Cán sự y tế ) tại Sài Gòn năm 1973, ông đã quyết tâm mang cái thuốc về săn sóc sức khỏe cho bà con mình. Bởi hơn ai hết, ông hiểu được những thiệt thòi của người dân nơi miền núi mình sinh sống. Trong gian nhà nhỏ đơn sơ của ông, tủ thuốc chính là thứ giá trị nhất mà ông có.
208 nhân khẩu thì có tới hơn 300 người thuộc hàng lão, trong đó 79 người đã trên 90 tuổi. Những bí quyết trường sinh Một điều khôn xiết ưa là ngôi làng này có 1.
Trưởng thôn Đại Bình - Trần Kim Hùng góp chuyện: “Ông Lạn là người rất tận tình với bệnh nhân. Bởi vậy, khẩu phần ăn hằng ngày của họ đốn là thực vật.
Cứ thế, làng Đại Bình và lão bác sĩ già cứ sống chan hòa cùng những lão nông tri điền khác ở vùng đất thái bình này. Chúng tôi gọi ông là “bác sĩ của làng” bởi dù nhà nào xa và đường đi khó đến mấy, mỗi khi bà con cần ông cũng sẵn sàng tới tận nơi dù có phải băng rừng, vượt suối!”.
Trong tình huống khẩn cấp ấy, ông cùng người nhà bệnh nhân đã lập tức vượt núi băng rừng ngay giữa đêm khuya đến trọng tâm y tế huyện để thực hiện các biện pháp cấp cứu nhằm giành lại sự sống cho bệnh nhân. Thuở nhỏ, ông đã mang một ước muốn lớn lao đó là được học tập và mang những kiến thức về đổi thay cuộc sống người dân nơi này.
Trò chuyện với tôi, ông vẫn nhớ như in những ca cấp cứu mà ông đã giành lấy sự sống ngay trong tay thần chết. Tấm lòng như từ mẫu Sau thời gian 47 năm công tác, ông nghỉ hưu về lại sống cuộc sống thanh tịnh của làng xóm. Ông lấy đó làm niềm vui cuộc sống của mình. Ông kể, có lần ông nhiễm bệnh nặng, trong lúc đi khám cho người bệnh về thì khuỵu xuống giữa đường, người làng vội đưa ông đi cấp cứu rồi chuyển xuống Đà Nẵng nằm viện điều trị đúng 21 ngày.
Đặc biệt có nhiều cụ dù đã ở cái tuổi gần đất xa trời, nhưng hằng ngày vẫn rèn luyện sức khỏe bằng cách xách nước tưới rau, trồng hoa màu theo vụ mùa. Dù tuổi cao, đường sá đi lại khó khăn, nhưng ông không quản sớm hôm mưa nắng đi đến các thôn làng xa xôi để khám chữa bệnh cho bà con.
Nhìn chung, mỗi cụ ông, cụ bà ở làng sống lâu đều có một cách sinh hoạt khác nhau, nhưng điểm chung giữa họ là đời sống sinh hoạt đơn giản, hoạt động nhiều cũng như chế độ ăn uống hợp lý, đó chính là chiếc chìa khóa dẫn tới bí quyết sống lâu của họ. Chiều chiều, sau những giờ phút đi quanh làng coi sóc sức khỏe cho người dân, ông Lạn lại trở về vui thú điền viên cùng những bạn già trong vùng cây cối xanh mát của làng.
Ngày ông từ bệnh viện về, người dân trong làng đón ông ngay từ đầu đường vào làng với những cái bắt tay, những lời hỏi thăm đầy tình cảm. Bao lăm năm qua, ông đã cứu chữa cho hàng ngàn người đau ốm qua cơn nguy ngập, dù chỉ là một y sĩ nghỉ hưu, nhưng mấy chục năm qua, biết Bao nhiêu người dân đau ốm hay rơi vào cảnh ngộ thập tử nhất sinh đã được ông cứu chữa kịp thời, thoát khỏi cái chết.
Làng Đại Bình lại là chốn cây trái Nam Bộ giữa lòng miền Trung. Tâm can với tôi, ông san sớt: “Mình cứu họ là bổn phận thôi, không có tiền bạc gì đâu. Thấy tôi nô nức đếm những bằng khen, huy chương ghi nhận những đóng góp của ông trong công tác săn sóc sức khỏe quần chúng, ông cười nhân hậu: “Phần thưởng ý nghĩa nhất với tôi chính là lòng tin yêu, coi trọng của bà con mình! Tôi chẳng mong gì hơn nữa!”.
Theo luật pháp & Cuộc sống. Theo lý giải của ông Lạn thì đa số cư dân ở đây đều làm nghề nông. Lão bác sĩ của làng Nghe tôi hỏi thăm, anh Nguyễn Văn Hải ( trú thôn Đại Bình, Nông Sơn, Quảng Nam ) vồn vã giới thiệu về lão thầy thuốc già với vẻ rất mến mộ, kiêu hãnh: “Đó là tấm gương sáng của làng chúng tôi đấy! Ông đã làm được nhiều điều khiến ai cũng phải nể phục!”.
Lão thầy thuốc ấy là Nguyễn Lạn, 72 tuổi. Bởi phần lớn người dân nơi đây trình độ dân trí còn thấp, việc hiểu biết để phòng các loại bệnh thường gặp còn hạn chế.
Trong câu chuyện thân tình, ông cởi mở như tính cách của người Đại Bình vốn thế. Không nài, ai hỏi gì ông cũng sẵn sàng giải đáp, nói chuyện vui vẻ với mọi người.
Vào nhà ông, ngôi nhà nhỏ bé nằm ở giữa làng rộn tiếng cười đùa của lũ trẻ xung quanh. Bao nhiêu năm làm nghề trị bệnh cứu người, ông chưa có một ngày ngơi nghỉ. Người dân mình vẫn còn nghèo lắm, không có tiền, phải giúp họ thôi, 'Lương y như từ mẫu' mà.
Đến hiện nay, ông Huỳnh Khương vẫn rất khỏe mạnh và luôn coi người bác sĩ già này là người bạn tri kỷ của mình. Đã gần 15 năm nghỉ hưu, gần nửa thế kỷ gắn bó với nghề y nhưng chưa lúc nào ông thấy mệt mỏi hay chùn bước, bởi ông tin những việc mình làm sẽ đóng góp một phần nhỏ bảo vệ sức khỏe cho dân chúng, xây dựng quê hương, thôn trang ngày một văn minh hơn! Cứ thế, ngày ngày ông lại cùng túi thuốc và chiếc xe đạp đã gắn với mình mấy chục năm trời rong ruổi trong những con ngõ ngập màu xanh của chè tàu, của cây trái để đến chăm sóc sức khỏe cho những người bệnh.
Là một bác sĩ, ông ý thức được nghĩa vụ của mình là phải tận tâm chữa bệnh cứu người. “Ngày ấy, người dân ở đây còn thiếu thốn lắm, tôi cùng các anh em nhân viên y tế đảm đương cả một vùng rộng phải căng sức ra để đến được các thôn cấp phát thuốc, khám chữa bệnh cho người dân!”, ông tâm sự.
Một điều đặc biệt là mặc dầu chỉ cách một con sông, nhưng phía bên kia là Trung Phước thì bom đạn liên tiếp nổ ra, bên này làng Đại Bình lại tịnh vô không có một viên đạn nào lạc tới. Mỗi khi thấy bóng ông từ đằng xa, lũ trẻ vui vẻ ra đón chào, quây quần bên ông để nhờ ông chỉ dẫn cách gian các loại bệnh ở người. Nghỉ việc ở cơ quan, nhưng khi về với bà con, ông lại thêm lần nữa dùng chuyên môn của mình vào công tác cứu người chữa bệnh.
Ông bảo, dù giờ đã có tuổi nhưng ông vẫn khỏe lắm, ông sẽ nỗ lực vô cùng mình để đấu phục vụ khám chữa bệnh cho quần chúng. Bên cạnh đó, điều kiện kinh tế của họ còn khó khăn … Không chỉ dự chữa bệnh cứu người, ông còn tích cực tham dự các hoạt động tuyên truyền bảo vệ sức khỏe cho người dân trong vùng.
Đã có hàng trăm trường hợp bệnh nhân được ông sơ cứu kịp thời rồi chuyển lên tuyến trên mà người bệnh được cứu sống. Với đặc thù của một làng Nam Bộ với hàng chè tàu làm hàng rào, cây trái lúc lỉu trên cành, chim muôn ca hát líu lo suốt tháng ngày, người dân sống hiền hòa và gắn mình với tự nhiên không tách rời. Ông thấy cảm kích vô cùng, lại càng tin tức vào việc mình làm nhiều hơn.
Sau 1975, ông về quê hương, lúc đó vừa kết thúc chiến tranh nên nhân viên y tế thiếu thốn, việc coi sóc sức khỏe cho người dân được chính quyền cách mạng rất quan hoài nhưng vì thiếu nhân lực nên ông phải kiêm công việc của nhiều thôn làng khác nhau. Cuộc sống bình yên viên mãn đến lạ lùng. Mình phải giúp mọi người cho đến khi mình chết thì thôi!”. Có lẽ, nhân tố thực phẩm cũng phần nào đóng góp vào tuổi thọ kéo dài của những cụ già cao tuổi.
Ông ngồi thanh thoả bên hiên nhà đợi người nhà nấu nước lá mang lên đãi khách. Chuyện trò với tôi, lão thầy thuốc già không nhắc gì đến nỗi vất vả của nghề hay những hy sinh để toàn tâm toàn ý cho công việc, ông coi đó là trách nhiệm phải làm, thiên nhiên như lẽ sống.
Điển hình, vào một buổi tối năm 2001, một bệnh nhân tên Huỳnh Khương (72 tuổi) uống rượu say bị cơn tăng áp huyết, người thân đã tưởng ông tử vong nhưng khi ông đến thẩm tra thì bệnh nhân này đang rơi vào dạng bất tỉnh nguy hiểm.
Ông sinh trưởng trong một gia đình nghèo của làng Đại Bình hiền hòa bên dòng sông Thu Bồn quanh năm xanh biếc.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét